Tuổi trẻ đồng hành
Lạc quan là lẽ sống
QĐND - Thứ năm, 05/03/2009 | 20:12 GMT+7

Hà Văn Chương

“Mình bị khiếm thị từ sớm, nên cũng không mấy bứt rứt, khổ đau với hoàn cảnh lắm. Thế cho dễ sống!”, Hà Văn Chương tâm sự một cách lạc quan như vậy khi nhận giải thưởng “Mãi mãi tuổi 20”. Con đường để trở thành sinh viên khoa Nhạc cụ truyền thống, Học viện Âm nhạc Quốc gia Việt Nam với Chương không hề dễ dàng chút nào. Nhưng với nhạc sĩ trẻ khiếm thị này, niềm yêu đời, yêu cuộc sống rất lấp lánh.

Tuy bị khiếm thị, nhưng từ bé, Chương đã rất thích được đến trường. Năm 7 tuổi, Chương bắt đầu làm quen với nốt nhạc trên cây đàn ghi ta của người chị gái. Bảng thành tích học tập của Chương thật đáng nể: 12 năm liền là học sinh giỏi; giải nhì toàn quốc cuộc thi viết về môi trường “Hành tinh xanh mãi mãi”, giải ba học sinh giỏi văn, giải nhất thuyết trình văn học, giải nhì hùng biện tiếng Anh và giải ba học sinh giỏi tiếng Anh của thành phố Đà Nẵng. Không những thế, Chương còn đạt giải trong cuộc thi quốc tế “Viết thư cho UPU”. Hằng ngày, Chương vẫn tự cập nhật kiến thức cho mình bằng việc lên mạng internet thông qua phần mềm dành cho người khiếm thị hoàn toàn bằng tiếng Anh.

Năm 2004, từ cậu học sinh Trường phổ thông đặc biệt Nguyễn Đình Chiểu - Đà Nẵng, Chương làm mọi người bất ngờ khi đỗ thủ khoa chuyên ngành đàn bầu, hệ trung cấp Học viện Âm nhạc Quốc gia Việt Nam. Với sự giúp đỡ tận tình của NSND Tường Vi, NSND Thanh Tâm và nhạc sĩ Hồ Hoài Anh, năm 2006, Chương tiếp tục thi đỗ vào hệ đại học của Học viện này với điểm số khá cao. Học âm nhạc đòi hỏi một sự khổ luyện, với người khiếm thị như Chương càng khổ luyện gấp nhiều lần. Ở lớp, Chương không nhìn thấy những gì thầy viết trên bảng, anh nhờ bạn đọc thành lời để chép lại bằng ký hiệu chữ nổi (Braille), hoặc thu băng nội dung sách giáo khoa rồi về tự mày mò, nghiên cứu. Bài tập thầy giao, các bạn trong lớp chỉ về tập, còn Chương phải nhờ thầy đánh đàn rồi ghi âm lại mới tập được. “Mình bị khiếm thị nên thời gian rỗi nhiều hơn bạn bè. Trong lúc bạn bè có thể vui chơi giải trí thì mình lại học. Học đêm, học ngày, mà với mình thì ngày cũng như đêm thôi”- Chương tâm sự rất thật lòng. Nói về bản thân mình, Chương vẫn nói nhẹ như không: “Mình không phải là người tàn tật, chỉ là một sự khiếm khuyết… nhỏ”.

Bản thân Chương đã có hơn 100 ca khúc của mình, đặc biệt anh đã cho ra hai an-bum được đông đảo bạn trẻ yêu thích là “Món quà của sóng” và “Khúc ca 20”. Điều dễ nhận thấy là các ca khúc anh viết luôn sôi nổi, mạnh mẽ và lạc quan như chính con người anh. “Mình chưa bao giờ bi quan, và lại càng không yếu đuối. Ai cũng chỉ có mấy mươi năm để sống, nên phải sống cho có ý nghĩa, hữu ích”- Chương bảo.

Bài, ảnh: VĂN KHÁNH

Gõ tiếng việt: Off Telex