Tam Đảo mù sương
QĐND - Thứ bảy, 04/02/2012 | 23:28 GMT+7

QĐND - Nơi đỉnh cao nhất của Tam Đảo mù sương, em có thể chạm vào mây, nếm mây tan trên môi mình ngòn ngọt…

Sự cô đơn lại tăng lên gấp bội khi em ngược dốc trên đôi guốc năm phân. Tại sao anh nhỉ? Em cũng chẳng biết.

Em những tưởng bao suy nghĩ dường như bị bức tử nơi thành phố ngồn ngộn nhà xe khói bụi sẽ vỡ ra, bốc hơi và biến mất khi giọt nắng đầu tiên đáp xuống nhành thông rì rào trước cửa - khung cửa sổ nhìn xuống thung lũng của cuộc đời từng phút từng giờ tiếp diễn bon chen toan tính. Vậy mà anh ạ, suy nghĩ về anh cứ váng vất, ngấm say…

Núi đá ngun ngút, những bụi hoa mua cao quá đầu người lặng lẽ điểm tô ven đường những chùm hoa tím. Màu tím không gay gắt mắt nhìn, tím dịu dàng, tím nao nao mà vô cùng nền nã. Trong vườn nhà ai, cẩm tú cầu ướt sương viên mãn bung nở sắc màu. Nhìn hoa, em cứ ngỡ ai đem một góc Đà Lạt về đây.

Mải nói về hoa mà em quên chưa kể anh nghe điều này - đặc sản ngọn su su. Người ta bảo Tam Đảo là vương quốc su su không ngoa chút nào anh ạ. Su su mọc hồn nhiên, nõn mượt, ngập tràn. Trong cái se se của miền núi cao, thưởng thức một đĩa ngọn su su xào em mới thấm hết vị ngọt của đất, của trời, của sương núi được chắt lọc, chưng cất trong vị su su rất đặc trưng mà không nơi nào có được.

Nơi này nhiều sương trắng lắm anh. Em thèm biết bao cảm giác lấp chìm trong biển sương mênh mông khuất mặt. Tối tối, ngồi nhấp ngụm cà phê đen ít đường (em vẫn giữ thói quen uống cà phê như hồi còn ở Tây Nguyên), nhìn quanh bốn phía không tìm đâu ra được một nét mặt thân quen dù chỉ trong tiềm thức, thế mà em chẳng thể bật khóc như những lần nén lòng gói ghém và rồi đặt chân xuống một miền đất xa lạ. Khi ấy, em lại hỏi mình: Đi để làm gì? Ừ nhỉ. Đi để làm gì? Đi chỉ để mà đi…

Góc chợ buổi sáng rực vàng màu chuối chín. Người ta đem chuối từ trên núi xuống đó anh. Em chen chân vào nơi tấp nập bán mua, cũng xem hàng, cũng mặc cả, cũng nhoẻn miệng cười với từng lời mời chào của bao gương mặt lạ. Ấy vậy mà vui…

Anh này, anh đừng thèm cốc vào đầu em đấy nhé!

Anh cũng không được kỹ tính, không được so đo với em về niềm vui nho nhỏ này đâu. Em chưa quên lời hẹn ngày về. Nhưng thôi, cho em đổ thừa đôi chân hay đi, bản tính ham chơi và trí nhớ lãng đãng anh nhé!

Sương tan.

Những chiếc vòng bạc ánh lên lóng lánh. Mặt trời ửng hồng trên má thiếu nữ. Em nhìn trời rất xanh sau nhành thông rực nắng. Nắng chỉ rực lên đôi phút lại âu yếm nhường chỗ cho sương mù nũng nịu. Trong màn sương, đất trời giao nhau.

Em lại mải miết đi, mải miết tìm đường ranh giới giữa đất và trời. Mà tại sao con người - và cả thiên nhiên nữa - vẫn hay đặt ra những ranh giới anh nhỉ? Điều đó khiến những khoảng cách vô hình mãi xa thêm. Như một lời nói vô tình cũng đủ làm tổn thương. Nên nếu lỡ giận, anh hãy im lặng. Được không anh?

Em lại lên đỉnh non để uống gió trời và hớp sương tinh khiết. Hình như càng lên cao, tâm hồn càng rộng mở. Sự thanh tịnh trong lòng là thứ quà vô giá mà thiên nhiên trao tặng bằng cảm nhận. Em chỉ là một chấm bé xíu trong bức tranh tuyệt đẹp của Tam Đảo sớm mai trong lành này. Những phiền muộn cũng li ti như hạt bụi, bay đi. Bao nhiêu “tham, sân, si, muội” thường nhật loãng trôi về ngày tháng em không phải là mình. Cuộc đời như sân khấu rộng, buộc ta phải diễn vai, chẳng phải vai nào cũng như mình mong muốn…

Trời lạnh.

Giá mà bây giờ có ly rượu vang như lần chạm cốc lanh canh cùng anh nơi nào gần lắm. Tiềm thức lại nồng lên hương thơm của rượu ủ dậy men. Em lại nhớ cái nắm tay ấm áp của anh. Hơi lạnh tan mau, em tưởng nhầm Tam Đảo đang lập đông, và chợt thèm tủi thân. Buồn cười anh nhỉ?

Đôi chân em đã mỏi rã rời. Từ trên những dốc sương dựng ngược, em lại hình dung về một nơi rất xa.

Anh có cần em gửi sương núi mây ngàn về cho anh không? Nơi anh, mùa này đang nóng…

Tản văn của HỒNG THỦY TIÊN

Gõ tiếng việt: Off Telex