“Toàn thắng về ta” - khúc khải hoàn ca của dân tộc!
QĐND - Thứ sáu, 29/04/2011 | 21:56 GMT+7

QĐND - Trưa 30-4-1975, trước sức tấn công như vũ bão của quân ta vào Sài Gòn, Tổng thống nguỵ quyền Dương Văn Minh phải tuyên bố đầu hàng vô điều kiện. Miền Nam sau 30 năm trường kỳ kháng chiến, đã được hoàn toàn giải phóng! Thật không có gì sung sướng hơn! Ngày 1-5-1975, Tố Hữu có bài thơ “Toàn thắng về ta” đăng báo Nhân Dân. Đây là khúc khải hoàn ca của dân tộc trong cuộc kháng chiến chống Mỹ, cứu nước. Hãy đọc lại bài thơ đặc sắc này, để hồi tưởng và tận hưởng niềm vui lớn của dân tộc trong ngày vui đại thắng.

                              Ôi, nỗi mừng dâng mọi nỗi mừng

                             Trào vui nước mắt cứ rưng rưng

                             Cả Việt Nam tiến công, cả Miền Nam nổi dậy

                             Dồn dập tim ta, trăm trận thắng bừng bừng.

                                                             *

Không, không phải thiên thần

                   Bước chân hài bảy dặm.

                   Vẫn là Anh, anh Giải phóng quân

                   Vẫn đôi dép cao su, đánh giặc suốt ba mươi năm,

                                                          lội khắp sông sâu rừng thẳm.

                             Thủa Anh đi, sắc nhọn ngọn tầm vông

                             Giản dị như chàng trai làng Gióng

                             Vũ khí, chính là Anh, lòng yêu thương mênh mông

                             Vũ khí, chính là Anh, lửa căm hờn nóng bỏng.

                   Tổ quốc cho Anh dòng sữa tự hào

                   Thời đại cho Anh ánh sao trí tuệ

                   Không có gì quý hơn Độc lập Tự do. Khí phách Anh là

                                                                   Trường Sơn thanh cao

                   Rất mãnh liệt và cũng rất dịu dàng, tâm hồn Anh là

                                                                   muôn trùng sóng bể.

                             Giặc Mỹ kiêu căng, tưởng có thể ngủ yên trên giường vàng, đầu gối lên bom

                             Nghe chúng ngáy đủ run – đã có dã man làm luật –

                             Bỗng choàng dậy, bàng hoàng... Sắp tắt hoàng hôn

                             Người chôn chúng là Anh, Anh Giải phóng quân Việt Nam, mũ tai bèo, chân đất.

                   Xử phạt chúng là Anh, nhân danh tình thương và lẽ phải.

                   Có lẽ nào cuộc sống hết tươi xanh?

                   Hãy cứu những em thơ đang quằn quại ngày đêm trong sợ hãi

                   Hãy cứu tiếng chim ca và trái chín trên cành.

                                                 *

                   Lịch sử sang Xuân. Anh vào trận cuối cùng

                   Đại lộ Hồ Chí Minh, thác réo, quân đi cuồn cuộn.

                   Anh đánh như sét nổ, trời rung

                   Anh chuyển như lũ dồn, bão cuốn.

          Chặt Buôn Mê Thuột, rụng cả Tây Nguyên

          Quét Huế - Thừa Thiên, đổ nhào Đà Nẵng.

          Và Quảng Nam, Quảng Ngãi, Bình Định, Phú Yên

          Và Phan Thiết, Phan Rang, Đà Lạt, Nha Trang, lũ ngụy cuống cuồng, rũ rượi một màu tang cờ trắng.

                   Đường tiến quân ào ào chiến thắng

                   Phía trước chờ Anh, người mẹ mong con

                   Pháo hãy gầm lên, đỏ nòng bắn thẳng

                   Rộn rực xe tăng chồm tới Sài Gòn!

          Ôi, buổi trưa nay, tuyệt trần nắng đẹp

          Bác Hồ ơi! Toàn thắng về ta.

          Chúng con đến, xanh ngời ánh thép

Thành phố tên Người lộng lẫy cờ hoa.

Cho chúng con giữa Vui này được khóc

 Hôn mỗi đứa em, ôm mỗi mẹ già

 Như lòng Bác, mỗi khi Bác đọc

 

Đồng bào miền Nam, mắt kính bỗng nhòa.

Chúng con sẽ gấp trăm lần mạnh

Đứng gác biển trời tươi mát màu lam

Bởi có Bác, từ nơi đây ra đi tìm đường kách mệnh

Cho chúng con nay được trở về, vĩnh viễn Việt Nam!

(Theo tập: “Tố Hữu – Tác phẩm (Thơ)”; NXB Văn học, Hà Nội, 1979, tr. 595- 598).  

Mở đầu bài thơ là niềm vui tột đỉnh của quân dân cả nước với chiến thắng vĩ đại của Chiến dịch lịch sử mang tên Hồ Chí Minh: Miền Nam đã được hoàn toàn giải phóng. Kể từ ngày 23-9-1945, Miền Nam đã đi đầu trong cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp quay trở lại xâm lược nước ta, và từ tháng 7-1954, tiếp tục cuộc kháng chiến chống đế quốc Mỹ cùng bè lũ tay sai bán nước, cho đến 30-4-1975, Miền Nam “đi trước, về sau”, mới được đoàn tụ trong lòng Tổ quốc thân yêu! Niềm vui chiến thắng xen lẫn nỗi xúc động nghẹn ngào: “Ôi nỗi mừng dâng mọi nỗi mừng/ Trào dâng nước mắt cứ rưng rưng/ Cả Việt Nam tiến công, cả Miền Nam nổi dậy/ Dồn dập tim ta trăm trận thắng bừng bừng”. 

Người làm nên chiến thắng vang dội núi sông đất Việt, chấn động địa cầu không phải là những siêu nhân, thần thánh, mà chính là Anh Giải phóng quân bình dị, kiên cường: “Không, không phải thiên thần/ Bước chân hài bảy dặm/ Vẫn là Anh, anh Giải phóng quân/ Vẫn đôi dép cao su, đánh giặc suốt ba mươi năm, lội khắp sông sâu rừng thẳm”. Anh Giải phóng quân “giản dị như chàng trai làng Gióng” đã giáng liên tiếp những đòn sấm sét, khiến giặc Mỹ và lũ tay sai run rẩy, phải chịu thất bại thảm hại: “Giặc Mỹ kiêu căng, tưởng có thể ngủ yên trên giường vàng, đầu gối lên bom/ Nghe chúng ngáy đủ run - đã có dã man làm luật/ Bỗng choàng dậy, bàng hoàng... Sắp tắt hoàng hôn/ Người chôn chúng là Anh, Anh Giải phóng quân Việt Nam, mũ tai bèo, chân đất”.

Những chiến thắng oanh liệt, dồn dập của quân ta được Tố Hữu thể hiện bằng những câu thơ hào hùng, với nhịp điệu ào ào như thác lũ, cuồn cuộn như bão giông đổ xuống đầu quân giặc: “Chặt Buôn Mê Thuột, rụng cả Tây Nguyên/ Quét Huế- Thừa Thiên, đổ nhào Đà Nẵng/ Và Quảng Nam, Quảng Ngãi, Bình Định, Phú Yên/ Và Phan Thiết, Phan Rang, Đà Lạt, Nha Trang, lũ ngụy cuống cuồng, rũ rượi một màu tang cờ trắng”. Hình ảnh và âm hưởng khổ thơ gợi lên khí thế rầm rộ, mãnh liệt của nghĩa quân Lam Sơn do Lê Lợi lãnh đạo đang truy quét giặc Minh vào năm 1427: “...Ngày mười tám, trận Chi Lăng, Liễu Thăng thất thế/ Ngày hai mươi, trận Mã Yên, Liễu Thăng cụt đầu/ Ngày hăm nhăm, bá tước Lương Minh đại bại tử vong/ Ngày hăm tám, thượng thư Lý Khánh cùng kế tự vẫn/... Đánh một trận, sạch không kình ngạc/ Đánh hai trận, tan tác chim muông...” (“Bình Ngô đại cáo” - Nguyễn Trãi).

Giây phút đầu tiên trong ngày Miền Nam được hoàn toàn giải phóng, toàn quân và dân ta nhớ ngay đến Bác Hồ kính yêu- vị lãnh tụ thiên tài đã chỉ đường dẫn lối cho chúng ta đi đến thắng lợi huy hoàng! Từ bài thơ: “Mừng Xuân 1969”, Bác đã tiên đoán: “Đánh cho Mỹ cút, đánh cho ngụy nhào”. Bây giờ đã thành sự thật! Đẹp biết bao hình ảnh thành phố mang tên Bác trong ngày vui đại thắng: “Ôi, buổi trưa nay, tuyệt trần nắng đẹp/ Bác Hồ ơi! Toàn thắng về ta/ Chúng con đến, xanh ngời ánh thép/ Thành phố tên Người lộng lẫy cờ hoa”. Bác Hồ từng nói: “Miền Nam là máu của máu Việt Nam, là thịt của thịt Việt Nam. Sông có thể cạn, núi có thể mòn, song chân lý đó không bao giờ thay đổi”; và “Miền Nam luôn luôn ở trong trái tim tôi”! Giải phóng Miền Nam, thống nhất đất nước, để cho “đồng bào ta ai cũng có cơm ăn, áo mặc, ai cũng được học hành” (Lời Hồ Chủ tịch)- đấy là điều Bác Hồ luôn luôn tâm niệm và phấn đấu suốt đời.

Chiến dịch lịch sử Hồ Chí Minh kết thúc thắng lợi 30-4-1975, giải phóng hoàn toàn Miền Nam-khẳng định sức mạnh Phù Đổng của quân và dân ta trong cuộc kháng chiến chống Mỹ, cứu nước. Từ đây, đất nước thống nhất sẽ lớn mạnh không ngừng và vị thế Việt Nam ngày càng được nâng cao trên thế giới. Tinh thần lạc quan cách mạng, niềm tin tưởng sâu sắc đó, được Tố Hữu thể hiện bằng những câu thơ hào sảng: “Chúng con sẽ gấp trăm lần mạnh/ Đứng gác biển trời tươi mát màu lam/ Bởi có Bác, từ nơi đây ra đi tìm đường kách mệnh/ Cho chúng con nay được trở về, vĩnh viễn Việt Nam”.

Ba mươi sáu năm đã qua, đọc lại bài thơ “Toàn thắng về ta” của Tố Hữu- “Lá cờ đầu của thơ ca cách mạng Việt Nam”, chúng ta vẫn thấy hừng hực khí thế tiến công và rạo rực niềm vui đại thắng. Đó là bệ phóng kỳ vĩ đưa con tàu Tổ quốc ta bay tới tương lai tươi sáng.

ĐÀO NGỌC ĐỆ

Gõ tiếng việt: Off Telex