Tòa soạn:
Số 7 Phan Đình Phùng, Hà Nội
Tel: (84 - 4)3747 1748 / 3747 1029
Fax: (84 - 4) 3747 4913
E-mail: dientubqd@gmail.com
Liên hệ Quảng cáo: (84 - 4)3747 3757
Kỷ niệm sâu sắc đời bộ đội
“Uất hận Chùa Cao, trả thù Tu Vũ”
QĐND - Thứ Sáu, 17/02/2012, 12:22 (GMT+7)

QĐND - Trong cái se lạnh của những ngày cuối năm, đi theo cựu chiến binh (CCB) Ngô Tiến Rạng, chúng tôi đến thăm đồng đội của ông là Đại tá Đỗ Thế Nhân, nguyên Trưởng tiểu ban Tác chiến Trung đoàn 88 Tu Vũ ở ngõ Văn Chương (Khâm Thiên-Hà Nội). Câu chuyện về trận đánh Tu Vũ 60 năm trước lại được tái hiện qua ký ức của hai CCB... 

Đại tá Đỗ Thế Nhân (bên trái) và CCB Ngô Tiến Rạng. Ảnh: Tuấn Tú

“Trận Chùa Cao trong chiến dịch Hà Nam Ninh không thành công, tôi đánh bộc phá và bị thương nặng vào tai trái, máu chảy nhiều nhưng vẫn quyết tâm không đi dưỡng thương mà ở lại đơn vị để được tiếp tục chiến đấu. Tôi nhớ mãi nỗi thất vọng của cả đơn vị sau trận này. Khi được trên giao nhiệm vụ đánh Tu Vũ, chúng tôi bất ngờ lắm. Chúng tôi vẫn nói với nhau rằng: “Uất hận Chùa Cao, trả thù Tu Vũ” nên quyết tâm sẽ đánh thắng” - CCB Ngô Tiến Rạng, nguyên Trung đội phó Trung đội 5, Đại đội 227, Tiểu đoàn 322 bắt đầu câu chuyện bằng lời tự bạch như thế.

Cứ điểm Tu Vũ thuộc xã Tu Vũ, huyện Tam Thanh, tỉnh Vĩnh Phú (nay là huyện Thanh Thủy, tỉnh Phú Thọ) trên đường liên tỉnh Hòa Bình-Phú Thọ bên bờ sông Đà trên bình độ 20 dài khoảng 250m. Cứ điểm này xây dựng khá kiên cố do Tiểu đoàn 1 thuộc Trung đoàn bộ binh Ma-rốc được tăng cường một đại đội thuộc Tiểu đoàn ngụy Mường số 6, một phân đội tăng và thiết giáp chiếm đóng. Đại tá CCB Đỗ Thế Nhân là người có mặt tại Sở chỉ huy cùng Đại đoàn trưởng Đại đoàn 308 và Trung đoàn trưởng Trung đoàn 88 nhận nhiệm vụ trực tiếp của Đại tướng Võ Nguyên Giáp. Ông nhớ lại:

“Sau trận Chùa Cao, toàn đơn vị chuyển về Thanh Hóa rút kinh nghiệm, củng cố lực lượng, học tập chính trị và huấn luyện quân sự. Chúng tôi không bao giờ nghĩ mình được giao nhiệm vụ đánh Tu Vũ - trận công kiên có ý nghĩa chính trị lớn như thế. Được biết trước đó, đoàn cán bộ của Trung đoàn 209, Đại đoàn 312 đi chuẩn bị chiến trường đã bị địch phục kích và có được bản đồ tác chiến của ta. Kế hoạch bị lộ nhưng ta vẫn quyết đánh, phương án đề ra là tấn công Tu Vũ theo chiều ngang với các phân khu A-B-C, như vậy ta sẽ chia cắt địch khiến chúng không thể hỗ trợ được cho nhau: Tiểu đoàn 29 đột phá chính diện (khu A), Tiểu đoàn 23 mũi thứ yếu (khu B), Tiểu đoàn 322 (khu C) mũi phối hợp đến giờ G cùng lúc tấn công.

Bút tích của Đại tướng Võ Nguyên Giáp gửi Trung đoàn Tu Vũ sau chiến thắng.
17 giờ ngày 10-12-1951, Trung đoàn trưởng hạ lệnh cho các đơn vị xuất phát vào chiếm lĩnh trận địa. Do địa hình trống trải, có nhiều đường ngang tắt, đội hình hành quân vào chiếm lĩnh trận địa bị ùn tắc ở cuối sân bay. Khoảng 20 giờ, bộ phận sơn pháo 75mm và cối 82mm gặp địch phục kích, chúng bắn vài loạt rồi bỏ chạy về cứ điểm. Như vậy, đội hình tiến quân của trung đoàn đã bị lộ khi chưa vào đến vị trí xuất phát tiến công. Pháo binh của địch từ các căn cứ ở Chẹ, Đá Chông, Thủ Pháp, Đan Thê dồn dập bắn tới mỗi lúc một mạnh. Cả trung đoàn bị “phơi lưng” dưới làn pháo dày đặc của địch, nhiều chiến sĩ thông tin cũng bị thương vong, đường dây liên tiếp bị đạn pháo địch làm đứt, mạng thông tin hữu tuyến không bảo đảm được từ 19 giờ đến 22 giờ phải dùng liên lạc chạy chân. Tình hình thực sự khó khăn. Dưới những làn hỏa lực ác liệt của pháo binh địch, các cán bộ ở Sở chỉ huy Trung đoàn đã được cử đến các đơn vị để tăng cường chỉ huy và củng cố lại đội hình: Đồng chí Trung đoàn phó xuống đơn vị sơn pháo 75mm; đồng chí Hoàng, phó tiểu ban tác chiến xuống Tiểu đoàn 23 để thay thế Tiểu đoàn trưởng Vũ Phương hy sinh”.

Tiếp lời đồng đội, CCB Ngô Tiến Rạng kể: “Giữa lúc thông tin liên lạc bị cắt, các hướng tấn công không liên lạc được cho nhau và tới trung đoàn, Tiểu đoàn 322 chúng tôi nhận nhiệm vụ tấn công khu C. Khi còn cách hàng rào dây thép gai khoảng 200m có khả năng tiếp cận thuận lợi nên dù bị lộ, chúng tôi vẫn vừa đào công sự vừa vọt tiến. Khoảng 22 giờ, anh em vượt qua khoảng cách đó vào chiếm lĩnh trận địa nhưng vẫn không liên lạc được với trung đoàn. Chờ đến 23 giờ 5 phút, do hỏa lực của địch quá dữ dội, đồng chí Nam Hà lúc đó là Trung đoàn phó, Tham mưu trưởng hạ lệnh cho Tiểu đoàn 322 nổ súng tiêu diệt địch ở khu C. Địch ra phản kích, một số bị tiêu diệt, số còn lại bỏ chạy sang khu A và khu B. Đồng thời, chúng cho đánh sập cầu Ngòi Lát (hay còn gọi là cầu Tu Vũ) rồi đưa xe tăng ra chặn nên ta không đuổi theo được. Tiểu đoàn 322 làm chủ hoàn toàn khu C nhưng mãi đến một giờ sau, thông tin liên lạc thông suốt mới nhận được lệnh phát hỏa của trung đoàn…”.

4 giờ ngày 11-12-1951, Trung đoàn 88 hoàn toàn làm chủ cứ điểm Tu Vũ. Chỉ trong một đêm, ta đã tiêu diệt một tiểu đoàn địch trong công sự vững chắc, mở “cánh cửa thép” để đại quân ta vượt sông Đà và bao vây tiêu diệt địch ở Hòa Bình. Đại tá Ngô Thế Nhân nhớ lại, chỉ hai ngày sau khi chiến thắng, Đại tướng Võ Nguyên Giáp đã đích thân đến trinh sát lại trận địa và nghiên cứu tình hình. “Anh Văn là vị tướng chỉ huy tối cao nhưng trong suy nghĩ của tôi, anh là một người luôn theo dõi chỉ đạo sát sao, sâu sắc tỉ mỉ mỗi trận đánh. Anh quan tâm đến bộ đội như anh em trong nhà” - ông nói.

Sau chiến thắng, đoàn cán bộ của Trung đoàn 88 lên báo cáo chiến công với Bác Hồ và Bộ Chính trị. Vừa gặp, Bác đã cười và nói: “Các chiến sĩ Tu Vũ đã về”. Từ đó, Trung đoàn 88 mang tên Trung đoàn Tu Vũ.

Bích Trang

Họ và tên:
Email:
Tiêu đề:
Mã xác nhận:

Nội dung
Gõ tiếng việt :    Off   Telex   VNI   VIQR
Các tin khác