Kỷ niệm sâu sắc đời bộ đội
Lính đảo “tậu” vợ Thủ đô
QĐND - Chủ Nhật, 27/11/2011, 16:17 (GMT+7)

“Số trời cho”

QĐND - Đang hưởng tuần trăng mật thì Hoàng nhận được giấy mời đến dự một chương trình giao lưu nghệ thuật tổ chức tại Trường quay S9, Đài Truyền hình Việt Nam. Hoàng dẫn theo cô vợ mới cưới, tay trong tay đến dự giao lưu. Chẳng biết vì lý do gì mà anh phóng viên quay phim cứ chĩa ống kính vào gương mặt xinh xắn với nụ cười rạng rỡ của cô vợ Hoàng mà đặc tả đến mấy lần. Thế là bạn bè đang công tác ở khắp các đơn vị trong toàn quân được dịp kháo nhau, trầm trồ: “Số thằng Hoàng thế mà son. Tẩm ngẩm, tầm ngầm thế mà lại cưa đổ người đẹp đất Hà thành trẻ hơn Hoàng đến cả chục tuổi”!

Hôm tôi ra Hà Nội công tác, biết tin, Hoàng chở cô vợ cưng đến Nhà khách 66 – Bộ Quốc phòng tìm tôi. Hồng Vân – vợ của Hoàng không những đẹp mà còn có duyên ăn nói (con gái Bộ Ngoại giao có khác). “Ông bày ra cái trò gì mà cưa đổ người đẹp thế?” – Tôi hỏi vui.

Hoàng thủng thẳng cười mỉm: “Vợ con là số trời cho/ Trời kêu thì dạ chứ trò gì đâu”! Hoàng vẫn thế, vẫn thích văn chương bay bổng như thuở nào. Còn Hồng Vân thì cười ý nhị. Xinh đẹp, duyên dáng, có học vấn, việc làm ổn định, nàng là mục tiêu săn đuổi của không ít chàng trai hào hoa ở chốn đô thành. Nhưng với nàng, Hoàng là sự lựa chọn tốt nhất.

Vợ chồng Hoàng - Vân.

 

Hoàng, họ tên đầy đủ là Uông Thiện Hoàng, quê ở xã Sơn Phúc, huyện Hương Sơn, Hà Tĩnh. Tốt nghiệp Sĩ quan Chính trị khóa 13 (1992-1996), Hoàng được điều về Quân chủng Hải quân và được phân công ra đảo Thổ Chu nhận công tác. Cái tên Hoàng “Thổ Chu” gắn với Hoàng từ đó. Sau 11 năm gắn bó với hòn đảo tiền tiêu nơi tận cùng cực Nam Tổ quốc, Hoàng được cử về học nâng cao ở Học viện Chính trị. Bạn bè ai nấy đều đã ổn định gia đình, có người con gái sắp đến tuổi lấy chồng. Riêng Hoàng, ngoài một thân hình đen cháy, già trước tuổi là một chiếc rương đựng đầy các loại huân, huy chương và bằng, giấy khen - gia tài khi rời đảo của Hoàng. Hơn một thập kỷ ở đảo Thổ Chu, Hoàng là cán bộ lập được nhiều thành tích xuất sắc, được tặng thưởng Huân chương Chiến công, nhiều năm liền là Chiến sĩ Thi đua và gần 50 bằng khen, giấy khen. “Sống và làm việc ở đảo quá lâu, mình không có điều kiện cập nhật những kiến thức xã hội nên khi ra Hà Nội, nhìn cái gì cũng thấy lạ, gặp cô nào cũng thấy xinh”- Hoàng tâm sự.

Hai năm học ở Học viện Chính trị, Hoàng là một trong số các học viên có kết quả học tập tốt nhất của khóa học và được chọn ở lại Học viện làm giảng viên. Mối tình của Hoàng và Hồng Vân nảy nở từ đó. Vân quê gốc ở Nghi Xuân, Hà Tĩnh nhưng sống và làm việc ở Hà Nội đã lâu nên từ lời ăn tiếng nói cho đến nước da trắng hồng và cái dáng lưng ong mềm mại đều “rặt” chất Hà thành. Vân có cô bạn gái quê Hương Sơn, là cháu họ của Hoàng. Nhắc lại cái duyên kỳ ngộ đưa hai người đến với nhau, Vân cười tươi kể lại:

- Thời anh Hoàng còn công tác ở đảo Thổ Chu, em đã nghe bạn em kể về anh ấy. Trong mắt của nó, người chú họ tên Hoàng là một “thần tượng”. Gặp chuyện vui, buồn gì trong cuộc sống nó cũng chia sẻ, xin ý kiến của chú. Em đã được nó cho đọc nhiều thư anh Hoàng gửi về. Qua những lá thư, em thấy anh ấy là người nhân hậu, nghĩa hiệp, sống rất tình cảm và trách nhiệm. Dần dần, em cũng quen với việc đọc thư của anh Hoàng gửi cho cháu gái.

Tính từ lá thư đầu tiên Hoàng gửi cho cháu gái mà Vân được đọc cho đến lúc hai người gặp mặt nhau ngót 5 năm. Ngày Hoàng khoác ba lô và vác một cái rương to tướng rời đảo Thổ Chu về Hà Nội ôn thi, cô cháu gái rủ Vân ra ga Hàng Cỏ đón Hoàng. Vân cũng gọi Hoàng bằng chú.

Học ở Hà Nội, khi thì ngày nghỉ Hoàng đến chỗ cô cháu gái chơi, khi thì cô cháu dẫn theo người bạn đến thăm chú. Duyên tình chẳng hẹn mà nên, “chú” Hoàng và “cháu” Vân mến nhau từ lúc nào chả rõ. Bữa ấy mấy chú cháu rủ nhau đi chơi. Vân đi guốc cao gót, chẳng may bị trật chân, ngã. Hoàng chạy nhanh đến ôm lấy Vân dìu cô đứng dậy. Sự đụng chạm vô tình trong khoảnh khắc “ngặt nghèo” ấy khiến Hoàng như có một luồng điện cực mạnh chạy trong cơ thể. Sau bữa ấy, hai người chuyển “phông” gọi nhau anh – em. Sau khi tốt nghiệp Học viện Chính trị và được chọn ở lại làm giảng viên, một ngày đẹp trời cuối năm 2010, Hoàng và Vân nên vợ nên chồng.

Hoàng bảo với bạn bè, cậu lấy được Vân là do “số trời cho”. Nhưng Vân thì kể:

- Ngay từ khi đọc những lá thư anh ấy gửi cho cháu gái, mấy đứa tụi em thường nói vui với nhau rằng, ước gì mình có được chàng nào đó mang tâm hồn, phong cách như “chú” Hoàng. Hình ảnh của anh ấy đi vào trái tim em ngay từ đó. Anh Hoàng nghèo, chẳng đẹp trai, lại “già” nữa, nhưng ở anh ấy có những điều mà các chàng trai theo đuổi em không thể nào có được. Tình yêu là thế mà!

Những dòng viết thêm

Hoàng khổ từ nhỏ. Cha mẹ nghèo. Ông Uông Văn Nhỏ, cha của Hoàng là bộ đội tham gia hai cuộc kháng chiến chống Pháp và chống Mỹ, là bệnh binh, bị ảnh hưởng chất độc da cam. Người anh của Hoàng là Uông Văn Tiến bị di chứng da cam, sống đời khuyết tật. Từ lúc trưởng thành, Hoàng đã là lao động chính trong nhà. Dù phải bươn chải mưu sinh từ sớm nhưng Hoàng là người hiếu học, sống có nghĩa khí. Hoàng rất đam mê võ thuật. Bắt đầu vào những năm học cấp 3, ngoài giờ học và những buổi đi làm đồng, buổi tối nào Hoàng cũng trốn cha mẹ theo một cao thủ võ lâm ở vùng sơn cước Hương Sơn luyện võ Thiếu Lâm Tự. Bao nhiêu bận luyện công, cơ thể bầm dập, Hoàng trở về nhà với thân hình thâm tím. Cha mẹ Hoàng tưởng con trai gây gổ đánh nhau, khóc sưng cả mắt. Chỉ đến khi người anh trai của Hoàng bí mật theo dõi thì gia đình mới biết sự thật. Ông Nhỏ nói với Hoàng:

- Mi học võ làm cái chi? Đến cái ăn còn không có, mi lấy sức mô mà học võ?

Hoàng đáp:

- Thấy người hèn yếu bị bắt nạt, con không chịu được. Con học võ để có khả năng giúp đỡ họ.

Bốn năm học ở Trường Sĩ quan Chính trị, Hoàng theo học thêm 2 khóa võ Téc-cun-đô. Mùa thu năm 1996, Hoàng tốt nghiệp ra trường. Ngày lên đường vào Nam nhận công tác ở Vùng 5 Hải quân, Hoàng trở thành người hùng trên chuyến xe khách chạy tuyến Hà Tĩnh – TP Hồ Chí Minh. Đêm hôm đó, khi xe đang vượt Đèo Ngang thì xuất hiện một tốp hành khách đứng đón xe ở lưng đèo. Sau khi lên xe, nhóm người này hiện nguyên hình là những tên cướp. Chúng sử dụng hung khí trấn cướp hành khách trên xe khiến ai nấy đều sợ xanh mặt. Khi một tên cướp tiến lại gần Hoàng chĩa mũi dao sáng loáng vào mặt anh thì Hoàng bất ngờ tung chưởng. Vừa đánh lại bọn cướp Hoàng vừa hô hoán, kêu gọi hành khách trên xe giúp sức. Thấy có “Lục Vân Tiên” xuất hiện, hàng chục thanh niên trên xe quên hết sợ hãi, đồng loạt đứng lên sát cánh cùng Hoàng chống lại bọn cướp. Toán cướp bỏ chạy tán loạn. Ba tên cướp bị đánh gục, bắt tại chỗ giao cho cơ quan công an. Vết sẹo trên cánh tay trái của Hoàng chính là dấu tích của lần bắt cướp đáng nhớ ấy.

 Hai năm sau, vào mùa đông năm 1998, trên đường ra Bắc công tác, Hoàng lại ra tay nghĩa hiệp. Trên chuyến xe khách hôm ấy, chỉ vì không đủ tiền trả nên 2 gã “lơ” xe đã hành hung, lăng nhục một chiến sĩ trẻ và định đuổi người chiến sĩ này xuống giữa đường trong đêm khuya giá rét. Khi Hoàng can ngăn thì bọn này đã sử dụng tuýp sắt quay sang hành hung anh. Hoàng dùng võ thuật quật ngã cả hai tên rồi nói dõng dạc: “Tôi là sĩ quan quân đội. Cậu chiến sĩ này là đồng đội của tôi. Cậu ấy thiếu các anh bao nhiêu tiền vé, tôi sẽ trả. Tôi hoàn toàn không có ý định gây sự với các anh, nhưng nếu các anh xúc phạm đến danh dự, nhân phẩm của người chiến sĩ thì tôi sẽ không tha cho đâu”.

Chủ xe rối rít xin lỗi Hoàng. Hành động của Hoàng khiến hành khách trên xe hết lời thán phục.

Mang trong mình dòng máu “Lục Vân Tiên”, nhưng Hoàng là người lận đận trong đường tình duyên. Thời còn là học viên sĩ quan, Hoàng bén duyên với một nữ sinh cùng quê. Trong ký ức của Hoàng, đó là mối tình đẹp và thật nhiều kỷ niệm. Dịp Tết năm 1999, Hoàng chuẩn bị về quê cưới vợ thì đơn vị của Hoàng nhận nhiệm vụ đột xuất. Hoàng đã tình nguyện ở lại đảo, hoãn việc lấy vợ. Nhiệm vụ đã được Hoàng và đơn vị hoàn thành xuất sắc, nhưng chuyện tình duyên của Hoàng thì mãi mãi dở dang. Sau mối tình đầu ấy, anh em, đồng đội mai mối cho Hoàng nhiều đám khác, nhưng chẳng đi đến đâu. Lý do chính là Hoàng ở đảo biền biệt năm này qua năm khác, các cô gái chỉ “yêu” được một thời gian qua những cánh thư, sau đó thì họ lần lượt đi lấy chồng.

11 năm ở đảo, cuộc sống, nhiệm vụ của người lính đã giúp Hoàng có được nguồn cảm xúc, cảm hứng dạt dào. Hoàng tham gia viết báo, sáng tác văn học, có nhiều tác phẩm đăng trên các báo, tạp chí. Hoàng đã đoạt 5 giải thưởng về các cuộc thi viết về biển, đảo do các bộ, ngành và Trung ương Đoàn tổ chức.

Bây giờ, dù cuộc sống còn nhiều khó khăn, vợ chồng Hoàng đang phải ở nhà thuê, song mối tình đẹp và niềm hạnh phúc của tổ ấm ấy thì không phải ai muốn cũng có được. Hôm tôi đến nhà chơi, Vân gói ghém gửi quà và tiền cho tôi, nhờ chuyển giúp cho bố chồng ở quê. “Thằng Hoàng nhà tui thật tốt phước mới lấy được vợ đẹp nết đẹp người như rứa. Thấy tui già yếu, cháu nó mua thuốc ở Hà Nội gửi về đều đặn để tui bồi dưỡng sức khỏe. Nó chăm sóc, hỏi han, động viên tui từng ly từng tí” - ông Uông Văn Nhỏ run run nắm lấy tay tôi mà nói vậy.

Bài và ảnh: Lữ Ngàn

Họ và tên:
Email:
Tiêu đề:
Mã xác nhận:

Nội dung
Gõ tiếng việt :    Off   Telex   VNI   VIQR
Các tin khác