Tòa soạn:
Số 7 Phan Đình Phùng, Hà Nội
Tel: (84 - 4)3747 1748 / 3747 1029
Fax: (84 - 4) 3747 4913
E-mail: dientubqd@gmail.com
Liên hệ Quảng cáo: (84 - 4)3747 3757
Sáng tác
Để mùa xuân gõ cửa mọi nhà
QĐND - Thứ Sáu, 13/01/2012, 13:41 (GMT+7)

QĐND - Mùa xuân gắn liền với sự sống, hy vọng tươi rói, vẹn nguyên bất tận, không gì có thể cưỡng lại được.

Bao nhiêu người tràn ngập niềm vui, niềm tin về những quãng đường một năm tuy ngắn ngủi mà đất nước đã có nhiều thành đạt. Họ khấp khởi nghĩ đến những dự định riêng của mình, cũng là của mỗi công dân gắn bó với cộng đồng xã hội.

Đó là những niềm vui chân chính mà giản dị, tự nhiên. Nhưng cũng có những niềm vui thấp hèn, không được tạo ra bởi thành quả lao động sáng tạo bản thân mà như vận may “trời cho” trên con đường chức nghiệp. Bên cạnh những người đầy tớ thực sự của dân, mỗi dịp năm hết Tết đến lại bạc thêm nhiều sợi tóc vì lo cho từng nhà, từng người có đầy đủ hương vị ngày Tết; lo cho năm tới mỗi người đều có công ăn việc làm, duy trì được cuộc sống ổn định. Không thiếu kẻ phởn phơ ngồi đếm ngón tay số người sẽ mang lễ vật đến nhà mình, dự tính các đối tượng, ước đoán các khoản lễ, rồi phác thảo những mưu toan, ý đồ làm ăn lớn cho năm sau. Họ tiếp tục đào khoét nền kinh tế đất nước, vét đầy túi tham cho mình, bất chấp sự thất thoát của xã hội, sự gieo neo của bao người lao động chân chính. Đối với họ, hình như mùa xuân đến sớm hơn và gõ cửa nhà nhộn nhịp hơn. Từ những ngày trước Tết còn khá xa, rất nhiều xe máy, ô tô con của nhiều người, nhiều cơ quan với nhiều tư cách cá nhân và tập thể đã rộn rã trước cửa, trước ngõ nhà họ; để rồi sau đó, khi những đợt khách đã ra về, đến lượt họ lại khởi động xe máy hoặc ô tô, chuyển những lễ vật ấy đến những địa chỉ khác cao hơn(!). Ít nhất, ở những căn hộ đó cũng nhộn nhịp thực sự qua đôi mắt quan sát của trẻ thơ. Những cành đào, cây quất đẹp nhất đã được chuyển về nhà họ. Trong khi đó, bao nhiêu gia đình lao động, bên cái vui của tuổi thơ, tuổi trẻ là nỗi lo toan không nhỏ. Gánh nặng của đời sống đã quá tải trên vai họ suốt cả một năm, lại trĩu thêm trong những ngày giáp Tết: Để có đựơc dăm cân gạo nếp, vài cân thịt, mấy lạng đậu xanh, chai rượu, hộp bánh, bộ quần áo mới cho con-những cái tối thiểu cho một cái Tết bình thường-với người này chỉ là chút lễ vật nhỏ mọn nhưng với người khác là cả một chặng đường dồn toa, nước rút cuối năm. Với bao nhiêu nhà, mùa xuân lại như đến quá muộn. Những ngày cuối năm rồi mà mọi dấu hiệu đón xuân trong nhà họ vẫn chưa thấy đâu. Họ đang phải cực nhọc lo toan, chạy đua trên khắp các ngả, suốt ngày đêm, gần như đến phút Giao thừa. Đó là hoàn cảnh của phần đông những người nghèo, đang làm việc tận tụy và chân phương. Rất đáng cảm thông với những nhà đó nhưng lại càng cảm động, thậm chí xúc động biết bao trường hợp một số lãnh đạo-tuy đang còn hiếm hoi nhưng đã gieo cấy cho bao người niềm tin yêu lớn-quên mình cho mùa xuân của người khác.

Múa rồng ngày Tết. Ảnh: Duy tường

Có vị giám đốc một công ty Nhà nước, vài năm nay, do rất nhiều khó khăn khách quan, công ty anh làm ăn không được như ý. Mỗi dịp Tết đến, anh vò đầu nặn óc nghĩ cách cải thiện chính đáng cho công nhân. Anh bổ đi khắp nơi tìm cách liên kết, ký kết hợp đồng. Anh tuyên bố công khai trước quần chúng: Không nhận bất cứ món quà nào. Ai không thực hiện lệnh, anh sẽ thông báo công khai sự vi phạm đó. Nêu trường hợp này trong bối cảnh hiện nay, liệu có bao nhiêu người sẽ cho anh bạn giám đốc ấy là hâm, là cực đoan? Và không biết hiện nay đất nước chúng ta có được bao nhiêu người lãnh đạo bị coi là “hâm” như thế? Tôi tin rằng, còn, còn nữa. Nhưng thường thì khi đã có được phẩm chất cao quý đến mức sẵn sàng không nghĩ đến bản thân, người lãnh đạo chân chính nào cũng chỉ mong đời sống của quần chúng được cải thiện thực sự mà không thích phô trương, không thích lên đài, lên báo vì sợ người ta hiểu lầm mục đích, động cơ. Có lần, anh bạn giám đốc ấy nói:

Làm lãnh đạo mà để anh em đói khổ, túng thiếu thì không có gì nhục bằng. Đó là chút lương tâm tối thiểu của người lãnh đạo bình thường. Vì ở công ty chúng tôi, mùa xuân chưa gõ cửa tất cả mọi nhà. Đó là nỗi đau rất lớn, luôn canh cánh trong lòng tôi.

Lời nói của anh giản dị mà sâu sắc làm sao! Những Tết như thế, mặc dầu là một giám đốc có tầm cỡ, nổi tiếng về chuyên môn nhưng người ra vào nhà anh không nhộn nhịp. Bạn bè thân thiết đến chơi với anh, nếu ai tinh, sẽ nhận ra vẻ đăm chiêu, đượm buồn trên khuôn mặt cố gắng tự nhiên, vui vẻ của anh.

Xin đừng đề cao quá đáng một thứ lý luận: Làm quản lý, lãnh đạo phải giàu có mới mong làm cho người dưới quyền mình giàu được. Tết nhất phải to, phải vui ở những gia đình đó thì anh em mới trông vào, noi theo mà phấn đấu! Một cách lập luận có vẻ hiện đại, cấp tiến, có vẻ khuyến khích mọi sự năng động nhưng cũng dễ “mập mờ đánh lận con đen” và người ta đã dựa vào đó mà biện minh cho đủ mọi cách làm giàu biển lận.

Ôi! Mùa xuân vô tư và có vẻ như rất công bằng. Nó trải khắp mọi nơi theo quy luật thiên nhiên. Nhưng phải đâu, nó có thể gõ cửa mọi gia đình cùng một lúc? Có thể chưa thật to, thật vui, thật rộn rã, tưng bừng, có thể còn đơn sơ đạm bạc, nhưng hãy để mùa xuân gõ cửa đều khắp mọi nhà. Đó mới là hạnh phúc toàn vẹn của chúng ta.

Tùy bút của Kiều Thẩm
Họ và tên:
Email:
Tiêu đề:
Mã xác nhận:

Nội dung
Gõ tiếng việt :    Off   Telex   VNI   VIQR
Các tin khác