Tòa soạn:
Số 7 Phan Đình Phùng, Hà Nội
Tel: (84 - 4)3747 1748 / 3747 1029
Fax: (84 - 4) 3747 4913
E-mail: dientubqd@gmail.com
Liên hệ Quảng cáo: (84 - 4)3747 3757
Văn học nghệ thuật
Gửi về những hòm thư không còn địa chỉ
QĐND - Thứ Sáu, 20/04/2012, 10:40 (GMT+7)

QĐND - Tôi viết những dòng này gửi ông, người lính hy sinh hơn 40 năm, đã di thân vào đất đai, mưa nắng, ở nhiều địa danh trong một địa danh, để lại cuộc đời và cuốn nhật ký ngày ra trận.

Kia cánh rừng, dòng sông, làng mạc núi đồi... đầy bóng dáng của người xa khuất, ở đấy trong những chiều sương quanh quất, tôi thấy tiếng cười nói rì rầm, tiếng hô xung phong, tiếng gọi tập trung… xôn xao ngàn cỏ hoa cây lá. Trăng nơi này là lạ, chiếu long lanh trên bước chân người, từng khuôn mặt thanh xuân sáng lên ngời ngợi, họ như vừa gieo xuống từ trời. Có thể mỗi người là một vầng trăng mà tôi nhìn thấy, kìa đoàn quân rừng rực, như tỏa ra từ lòng đất, như ứa rạng trong cây, chảy tới mọi khát khao và bốc cháy, và thiêu đốt, và đẩy lùi, và quét sạch hình bóng quân thù...

Tôi lặng lẽ đi tìm lại hòm thư, nơi ông hành quân, những HT500872JE41; HT681310JA01; HT830546TQ90… chỉ còn rừng xanh núi thẳm, không một bóng người, nhiều kỷ vật bị thời gian lấp vùi nhưng nỗi nhớ thì luôn hiện hữu. Ngày ông viết dòng nhật ký cuối cùng, khi mảnh đạn găm sâu vào ổ bụng, nét chữ nhòe nhoẹt máu, vẫn ngang tàng sắc cạnh, người lính nơi tuyến đầu trận đánh.

Mấy chục năm sau chiến tranh, vợ con ông cũng làm cuộc hành quân, theo dấu chân người lính. Tuyên Hóa, Gio Linh, Thành Cổ, Đường Chín… những nghĩa trang dài hơn đời người, Từ Quy xoải cánh chiều nằng nặng, mây trắng bay giữa rất nhiều khoảng trống, đôi mắt thương yêu chập chờn nằm mộng, ngàn ký ức lồng cùng di ảnh, trong xa xôi người có trở về?

Những hòm thư không còn địa chỉ, tôi viết và gửi đi. Người đưa thư ngày ấy còn không? Câu hỏi bỗng rơi vào im lặng. Có lẽ họ đang hành quân ra trận, nhưng hòa bình ngót bốn chục năm rồi, chiến trường xưa nhạt nhòa tiếng súng. Có lẽ họ đã giải ngũ và trở về đồng ruộng, công việc cuốc cày nặng nhọc, những lá thư bị bỏ quên, nằm rải rác dọc đường. Có lẽ họ đã hy sinh! Có lẽ họ đã hy sinh! Không kịp chuyển thư tới tay đồng đội, những lá thư đạn giập bom vùi, thấm đỏ máu, tan dần trong đất, cùng những cánh rừng mọc lên, cùng những bông hoa khởi lên, tỏa hương thơm ngát, theo gió bay đến nấm mồ của mẹ. Những lá thư gửi về nơi không còn địa chỉ, ở đâu đây trên khắp núi sông này...

Thơ văn xuôi của Đoàn Văn Mật

Họ và tên:
Email:
Tiêu đề:
Mã xác nhận:

Nội dung
Gõ tiếng việt :    Off   Telex   VNI   VIQR
Các tin khác